[CASE STUDY] 100tr/tháng từ 2007

Đây là một câu chuyện đã ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống và cách tư duy làm việc của mình mãi về sau . Nhân một ngày vừa click tròn 100tr mua vé máy bay trốn bụi mịn tết này… mình chia sẻ cùng cả nhà.
Có lẽ anh em Thương mại điển tử / dân buôn online thị trường Việt Nam bây giờ quen thuộc với facebook ads / Shopee / Lazada / Tiki những người thế hệ sớm hơn chút có thể nghe thấy CHỢ ĐIỆN TỬ / VẬT GIÁ/ RỒNG BAY /ÉN BẠC /Mua Rẻ ……..

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện thời 2007

với chỉ khoảng 5 triệu người dùng vừa chuyển dịch từ internet dial up lên ADSL thì bán hàng online kiểu gì , ý tưởng thế nào, tìm nguồn hàng ra sao , triển khai bán hàng thế nào ? vân vân và mây mây
Bắt nguồn từ việc tôi hồi sinh viên mộng mơ yêu cô giáo dậy tiếng anh hơn 5 tuổi, tuổi trẻ không có gì ngoài bồng bột. Khi 2 người đang ngồi dưới thảm cỏ ngắm nhìn hoàng hôn ngoại ô Hà Nội , mình có kể một câu chuyện nếu một ngày nào đó chị có vô tình gặp được cây cỏ 4 lá, thì cuộc sống của chị từ đó về sau sẽ ngập tràn may mắn một. Thế là chị bắt mình tìm mãi đến tối không được về muỗi đốt cho gần chết. Sau hôm đó mình có nói là sẽ tìm bằng được món quà tặng chị, tối về bật máy tính tìm khắp nơi hồi đó chưa có taobao/ 1688 với các dịch vụ nhập hàng tận cửa như bây giờ.
Mình tìm ra được 1 gian hàng trên Alibaba có ảnh đồ trang sức mĩ kí ép đúng loại cỏ 4 lá thật bên trong và email liên hệ họ.

Nhưng đợi mãi không thấy hồi âm,

1 tuần sau mình quyết định xách ba lô lên và đi sang nhà máy bên đó

(với địa chỉ tìm được trên Alibaba).
Đúng dịp thi học kì mình nhờ thằng bạn đi học hộ. Với trình độ tiếng trung 1 chữ bẻ đôi không biết mình nhờ bạn mình viết cho 10 câu đơn giản về hỏi đường , hỏi ăn, hỏi chỗ nghỉ, vào sổ và càm con điện thoại bật roamming tiến thẳng lên Lạng Sơn qua cửa khẩu Hữu nghị rồi sang Bằng tường đến bến xe đi đến thành phố Liễu Châu nơi có cái nhà máy mình tìm thấy trên Alibaba
Trên Ô tô thình thoảng lại phải đưa cho thằng phụ xe chỉ chỉ xem bao giờ tới ^^, Đến Liễu Châu mình bắt taxi tới Nhà máy . Lúc đấy mình vẫn nhớ Taxi siêu rẻ 1,2 tệ /km ~ 3000 VNĐ/ km thời đó , nhưng đời không là mơ , đến nơi thì thông báo nhà máy đóng cửa chuyển sang thành phố khác mà cũng không rõ là thành phố nào , chỗ nào . Tưởng chừng phải mất công quay về thì mình liều thêm phát nữa đi thêm 500km đến Quảng Châu tìm cơ hội.
Mình đến Quảng Châu vào lúc 5h sáng ngồi ăn bát mì xong ú ớ bắt chuyện với 1 ông xe ôm ( Hồi đó QC mới cấm xe máy 100% – QC là thành phố đầu tiên ở TQ cấm hoàn toàn xe máy 1/2007) giơ cho xem ảnh cái vòng trang sức cỏ 4 lá chụp lại trên mạng = cái HP ipaq 4150 ( Cái này chắc ko ai biết là gì ). Không biết tiếng nên chỉ biết đưa cho ông ấy 50 tệ ( lúc đấy rất lớn) rồi dùng hành động cho ông ấy hiểu mình đang đi tìm cái đó. Lên xe và đi trao thân cho anh lái xe đầu trọc thì dẫn mình đến “ Onelink International Plaza – 39 Jiefang S Rd, Yi De Lu, Yuexiu, Guangzhou “
Đợi mở cửa mình hoa cả mặt vào trong đó thấy đồ chơi , đồ trang trí, đồ trang sức quá cả là hoa mắt . Chợ gồm các tòa nhà 3-5 tầng san sát nhau, mỗi cửa hàng chỉ tầm 5-10m2 nhưng vẫn đủ để chứa được một số lượng hàng hóa đa dạng, phong phú. Cả buổi sáng đi zigzag gần hết 4 tầng mà vẫn chưa tìm thấy trang sức cỏ 4 lá của ngồi xuống nghỉ gọi điện cho nhà xe hỏi giờ về Lạng Sơn thì ngay đối diện chính là gian hàng bán đồ mình tìm .
Sau khi xem qua một loạt rồi hỏi giá thì hơi bất ngờ khi giá sp chỉ rơi vào 2 -10 tệ /sp tính tỷ giá 1.500 VNĐ/ NDT thì giá mỗi sản phẩm rơi vào khoảng 3000-15.000 VN mà đẹp lung linh có rất đa dạng từ vòng đeo tay , nhẫn, vòng đeo cổ, móc chìa khóa ,bật lửa mạ crom sáng bóng bên trong là ép cỏ 4 lá tự nhiên . Ngoài ra có dây đeo đen/ trắng bán kem cũng chỉ 1-2 tệ.
Hoa mắt lựa chọn được khoảng hơn 3.000 Sản phẩm tổng giá trị 30 triệu . Tuy nhiên lại gặp phải 1 vấn đề nho nhỏ là hồi đó cũng ko có bên vận chuyển nào cả , mấy bà xe giường năm HN-QC cũng đóng bao mang về theo từng chuyến. Mình gọi điện về VN hỏi trợ giúp của người thân chỉ ra cách là cho hết hàng vào Ba lô rồi mang qua cửa khẩu về như vali du lịch bình thường. Hàng nhỏ nên cũng nhẹ nhàng

Về đến Việt Nam mình bắt đầu lên kế hoạch bán hàng .

Việc đầu tiên mình nghĩ là làm sao để bán được giá cao và nâng được giá trị sản phẩm trước đã. Vì sp đẹp thật nhưng cho vào túi nilong với cái tấm bìa bên trong trông nó không sang . Mình liên hệ với bên làm hộp giấy làm giống như hộp đựng đồ trang sức sang xịn mà mình thấy ở sân bay họ hay trưng bầy. Hộp đút rất đẹp đặt 5K hộp luôn mà hết chưa đến 10tr . Tiếp theo là phần chụp ảnh, mình hồi xưa được bố đi du lịch Nhật mua cho cái máy Canon 2Mp kèm thẻ 32Mb lấy ra chụp ảnh sản phẩm ,cũng biết lấy thêm mấy lọ nước hoa của mẹ + cái điện thoại V3i làm nền chụp cho sang chảnh
Xây dựng trang web trên nền my.Opera blog rồi trỏ về tên miền luckygiftvn. Com ( cái này sau khi dừng bán nuôi 4,5 năm rồi quên mất ko ra hạn ). Up hết các ảnh sản phẩm theo từng Bộ sưu tập kèm giá lên trên trang blog.

Nhưng làm sao để có được traffic bán hàng ?

Mình tham gia Ttvnol từ 2002 và cũng biết hồi đó diễn đàn lên ngôi ngoài bắc có ttvnol trong hcm có trang 5giay , pdaviet , handheldvn mọi người hay hoạt động. Minh bắt đầu vác sản phẩm lên các box rao vặt đăng sản phẩm lên. Và bán hàng tưng bừng hồi đó làm gì có cửa hàng, mình vừa học vừa bán hàng nên lúc nào cũng để hết hàng trong Balô sáng đi học chiều đi ship hàng các chị em gọi lúc nào phi đến lúc đó.

Mình nhớ có 1 lần trong giờ làm được 1 chị ngân hàng VCB gọi lên văn phòng chọn đồ mua hàng, người đâu mà xinh ngực thì to làm thằng sinh viên trẻ tuổi rạo rực run hết cả tay . Chị còn kéo thêm bạn bè của chị vào xem.. mỗi người chọn vài chiếc tổng bill 3tr 500K cho gần 30 món đồ đấy là đơn hàng lớn nhất của mình thời đó. Và sau đó mình luôn nghĩ trong đầu là sẽ lấy vợ ngân hàng vừa xinh vừa thơm lại vừa giầu ….
Sau tháng đầu một mình cầy quốc mình kéo thêm ông anh trai vào việc đăng bài , up bài ( comment cho lên top- sau này vài năm sau mới có dịch vụ mua lượt up) để cho bài viết mình luôn lên top . lúc đấy doanh số tháng cũng tăng đến hơn 150tr. Lúc đấy mình nghĩ vẫn còn có thể bán tốt hơn được, mình liên hệ với báo Hoa Học Trò để viết bài PR

chi phí cho bài này chỉ có 2 hộp quà 40K tặng em cộng tác viên … sau này vẫn liên hệ em ấy làm ở Panasonic thỉnh thoảng vẫn chat chit )
Có thêm nhiều bạn biết đến hơn và các đơn hàng HCM , các tỉnh khác phát sinh càng nhiều lúc đó không có COD thu hộ. 100% đơn hàng của mình đều là chuyển hàng trước và đợi khách hàng khi nhận được hàng thì mới chuyển khoản . 1 trong những niềm tin về TMĐT của mình cũng bắt đầu từ đây, lúc đó bạn tưởng tượng tỷ lệ hàng hoàn là 0,1% và tỷ lệ khách hàng nhận hàng bùng không trả tiền gần như bằng 0 . Hầu hết mọi người nhận hàng và chuyển khoản cho mình, có người nhanh , có người chậm, cũng có người 2,3 tháng sau mới chuyển khoản .. có người lâu quá mình gọi điện nhắc thì họ báo là chuyển bị nhầm số bị trả lại và chuyển lại ngay cho mình.
1 điểm nữa là chi phí vận chuyển toàn quốc cho sp của mình chỉ 11K và + với giá vốn sp là khoảng 20K-30K nên bán đc 1 sản phẩm mà có 9 đơn khách hàng bùng thì cũng không sao cả. ^^ Nhiều khách hàng cứ hỏi mình anh không sợ em bùng à, mà đâu biết răng anh đã tính hết rồi ^^

CHĂM SÓC KHÁCH HÀNG

Lúc đó mình cầm hotline nhiều khách báo dây bị đứt , sản phẩm bị lỗi sứt mẻ …. mình luôn luôn đổi mới, tặng miễn phí dây ( 1-2 Tệ) cho khách hàng nào có vấn đề. Vì thế mà mình có thêm được rất nhiều đơn hàng từ khách hàng cũ, họ mua thêm , mua tặng rất nhiều . Vị khách hàng lớn tuổi nhất của mình khoảng 50 tuổi, bác đi từ Hưng yên lên nhà mình khu Linh đàm để xem hàng, báo mua cho con gái , tuy nhiên lúc chọn mẫu lại cứ chọn mẫu đôi , móc chìa khóa đôi hình chìa khóa và ổ khóa, dây đeo điện thoại đôi 2 nửa trái tim. Mình đã nghi nghi rồi xuống tầng 1 thấy 1 bác gái chạc tuổi 50 đứng dưới chắc mua tặng vợ ngại bảo mua cho con. Thấy thật hạnh phúc mình ghi chép lại cũng viết bài trên mấy box tâm sự/ trên diễn đàn.. lúc đó lại kéo thêm được rất nhiều khách hàng lớn tuổi hơn chút ..

DỪNG HẾT ĐI MỸ

Bán được gần nửa năm thì mình cũng có được vài trăm triệu + có được học bổng Ths ở Mỹ bỏ tất cả đi sang một môi trường hoàn toàn mới . Tốt nghiệp 2011 về VN làm ngân hàng lương 7tr/ tháng nhưng mình không bao giờ có suy nghĩ là phải ra ngoài kinh doanh ngay vì mình luôn nghĩ cơ hội lúc nào cũng có và chia đều cho mọi người , mình vẫn chưa chuẩn bị kiến thức kĩ càng và chưa tìm được sản phẩm phù hợp. Đến 2014 mình mới bắt đầu nghỉ việc kinh doanh và đến giờ cũng có thêm hàng chục sản phẩm , vài brand tốt.
Các bạn có hứng thú mình kể tiếp về 4 Case thành công sau
#babyhop – Thương hiệu đồ trẻ em (since 2014)
#Squatpro – ghế kê chân toilet sản phẩm Made in Vietnam bán nhiều nhất hiện nay (50K sold)
#Mopi– Xưởng tranh động lực đầu tiên tại Việt Nam
#Shoptida máy in đơn hàng chuyên biệt cho sàn TMĐT – 3 tháng – 2 tỷ doanh số
#Shoptida/Shopeefarm đào tạo 1000 người
#xx_case_thất _bại khác
Ps: Một số bài học nho nhỏ vẫn thấm cho đến bây giờ
1. Hãy dám làm những thứ chưa ai làm, việc gì khó khăn chắc chắn sẽ ít cạnh tranh và dễ dang thành công hơn.
2. Mua hàng online hãy đầu tư vào hình ảnh thật nhiều, đừng ngại đầu tư chính sửa ảnh, làm thêm content ngay trên ảnh
3. Khi bạn có sản phẩm tốt hãy cố gắng giúp khách hàng có cơ hội giới thiệu thêm khách hàng cho bạn, hoặc mua thêm tăng giá trị LTV của khách hàng
4. Cố gắng làm tăng thêm giá trị sản phẩm bằng việc thêm hộp, thêm qrcode hướng dẫn khách hàng.
5. Hãy tin khách hàng trước và luôn nhìn bài toán theo hướng tổng quát, đừng nhìn 1,2 đơn hàng lỗ mà bỏ qua cơ hội bán cho được nhiều đơn hàng hơn ( Ship 100 % trước cho khách rồi ck sau)
6. Freetraffic và Free media luôn là một trong những kênh hiệu quả cho sản phẩm mới , sản phẩm đặc biệt
7. Hãy lấy vợ ngân hàng ( bạn không bao giờ thất vọng ) mình thất nghiệp 6 tháng vợ nuôi ^^

Leave a Comments

Your email address will not be published. Required fields are marked *